Mùa Xuân nhớ...........

         Khi gặp một trời mưa xuân lất phất, ta nhớ về những mùa xuân trước - những mùa xuân của sự trẻ dại, ngờ nghệch. Nhanh thật là nhanh thôi ! Lại một ngày nữa trôi đi như bao ngày khác…Trời lại mưa mưa phùn lạnh giá … Ừ! Mưa xuân … Trận mưa dai dẳng làm ướt tóc ai, hạt mưa như bông như tuyết vương trên vai áo ai dịu dàng … Cái lạnh chẳng buốt giá se sắt như mùa đông nhưng lại ngấm dần dần vào da thịt … Ôi cái lạnh mùa xuân !!!!

       Đâu đó lấp ló những chùm hoa xoan lốm đốm, rơi rụng vơi đầy trước sân nhà ai. Yêu đến thế những bông hoa nhạt màu, những bông hoa không hương thơm không ngào ngạt, không cắm trong bình trang trí cũng chẳng bày bán bất cứ nơi đâu. Thế mà người ta yêu! Người ta cũng chẳng biết vì sao mình yêu đến thế.

        Tháng giêng, tháng của những mật ngọt yêu thương. Người ta đoàn tụ theo mọi nghĩa, thật hạnh phúc biết bao. Và Ta cũng thế, rất hạnh phúc dù ta chẳng phải chia xa để mà đoàn tụ. Trưởng thành hơn lên Ta cũng thu hẹp khái niệm Hạnh Phúc lại, và khi ta thu hẹp lại thì những hạnh phúc lại vây đến quanh ta thật nhiều.
        Hôm nay người ta than vãn vì chia tay người yêu, ngày mai người kia buồn rầu vì thất tình. Ta cũng đã từng như thế. Bây giờ Ta nhận ra Hạnh Phúc tất cả đều đơn giản. Nó chỉ là được nhìn thấy mọi người ta yêu thương cười thật tươi, nó chỉ là mỗi tối ta có nhà để về, có giường để ngủ, khi đói có cơm để ăn. Hạnh phúc nhỏ mà lại lớn đó chính là ta được sinh ra trên đời để biết khóc, biết cười, biết hờn giận và buồn bã. Là không khiếm khuyết trong kết cấu cơ thể. Hãy nhìn những người khuyết tật xem, có phải là mình hạnh phúc quá rồi không?

      Mọi chuyện rồi cũng qua và không đi thì không bao giờ đến. Mọi sự bắt đầu không bao giờ là muộn. Cố gắng lên đi!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến