Nỗi nhớ có làm chết người không?
Có ai từng chết vì những nỗi nhớ nhung
Vì ngóng trông, vì những sự lạnh lùng?
Chuyện tình yêu vô tình như thác nước
Chỉ chảy một chiều xuôi mãi không thôi.
Nỗi nhớ trong em mang màu xanh biêng biếc
Màu hi vọng và đôi chữ "nhân duyên"
Là "Tình Yêu" được đặt trong ngoặc kép
Dẫu yêu thương đâu có những lồi lầm.
Có lẽ em nên giữ nỗi nhớ đó âm thầm
Như tình yêu em dành một góc nhỏ
Một góc chứa riêng mình anh trong đó
Em níu vào nó cô quạnh giữa không trung.
Sự rung động trong em đang bối rối vô cùng
Chính là đang không biết tìm phương hướng
Cảm xúc lênh đênh rất rất rất xa bờ
Anh có bao giờ tự dưng nhớ em không?
Khi bình minh chiếu soi ngàn tia sáng
Khi mặt trời vô tình không ló rạng
Để cho mưa giăng kín cả bầu trời
Cà bầu trời là ngày đó mưa rơi.
Điều đầu tiên em nghĩ tới là anh
Khi trời đất giao hòa cùng ánh sáng
Khi hoàng hôn đang dần khuất dạng
Điều cuối cùng em nghĩ chỉ anh thôi.
Cô gái trong em bỗng dưng sôi nổi
Vì cảm giác yêu đương theo em mãi không rời
Em trách anh gieo nên ngàn nhung nhớ
Dù không nỡ, hồn chết nửa thẫn thờ.
Em nhớ anh, nhớ mãi khôn nguôi
Nhớ bàn tay ôm em nhè nhẹ
Nhớ nụ hôn nồng nàn khe khẽ
Nhớ ánh mắt nào có đang hướng về em?
Hà Nội và những ngày nhớ anh!
Nhận xét
Đăng nhận xét